Ktl-icon-tai-lieu

Xin giới thiệu bài viết này của tôi cho các bạn

Được đăng lên bởi Kim Tinh
Số trang: 4 trang   |   Lượt xem: 542 lần   |   Lượt tải: 0 lần
Đây là bài viết kimtinh phải nộp cho lớp Tiếng việt thực hành..gởi cho Phương Liên để
ngâm cứu nhé
Bông hoa nhỏ bé
Bông hoa nhỏ bé
Mùa hè năm ấy xem như dài vô tận, trời nóng như thiêu như đốt, cây cối khô cằn, đất đai nứt
nẻ như sau một cơ động đất lớn. Bầu trời như không có một gợn mây và cũng không có một
giọt mưa rơi, và ngay cả những giọt sương nho nhỏ của buổi sáng mát trời cũng không còn
nữa. Ruộng đồng tốt tươi với màu xanh rì thẳng cách cò bay trước kia, nay nay chỉ còn là
vùng đất nâu đen như sa mạc nắng cháy. Các loài súc vật lớn bé đều kiệt sức vì thiếu nước mà
chết dần chết mòn. Cả đến cây cổ thụ có rể ăn sâu vào lòng đất cũng trở nên vàng úa và trơ
trụi. Nạn hạn hán càng kéo dài, càng gây tai hoạ chết chóc cho mọi loài sinh vật trên mặt đất.
Các suối nước và các sông ngòi đều trở nên khô cằn cạn kiệt.
Giữa cảnh sa mạc điêu tàn đó nay chỉ còn một bông hoa nhỏ sống sót nhở một khe suối từ kẻ
đá còn đủ sức nhõ lên nó vài giọt nước mát. Sau cùng khe suối ấy cũng thất vọng thở than:
-Tất cả đều trở nên khô hạn và chờ chết. Thân phận tôi cũng hoàn toàn bất lực, vài giọt nước
của tôi đâu có nghĩa lý gì trước sa mạc nắng cháy đầy chết chóc như thế này!
Nghe được lời thở than của khe nước, một cây cổ thụ gần đó, trước khi ngã gục còn gắng
gượng khuyên bảo khe nước :
- Không ai dám mong đợi anh trả lại màu xanh tươi cho sa mạc đầy khô cằn, chết chóc nầy.
Nhiệm vụ của anh là tiếp tục nhõ những giọt nước để duy trì cuộc sống của bông hoa nhỏ bé
yếu ớt kia được thêm ngày nào hay ngày đó. Chỉ bấy nhiêu thôi, không còn gì hơn nữa!
Quý vị, các anh chị, các bạn thân mến, mỗi người trong chúng ta đều có trách nhiệm duy trì
sự sống còn của bông hoa nhỏ bé kia cho đến giọt nước cuối cùng của chúng ta. Bông hoa đó
có thể là một bệnh nhân, một người tàn tật, một cụ già, một đứa trẻ yếu đuối mà chúng ta có
trách nhiệm cần phải nâng đỡ, yêu thương, chăm sóc vỗ về. Bông hoa đó cũng có thể cũng có
thể công việc bình thường, nhỏ nhoi kín đáo mà không ai biết đến; nhưng lại rất có thể là một
đóng góp có nhiều ý nghĩa vào lợi ích chung.
Song tiếc thay, có lẽ nhiều lần chúng ta lãng quên điều đó, để rồi than vãn, tiếc xót những gì
chúng ta muốn làm, nhưng mà không có thể làm được. Nhưng thay vì tham lam muốn ôm
đùm quá nhiều việc, để rồi không làm trọn vẹn được việc gì, tốt hơn chúng ta hãy chu toàn
những gì có thể làm được, ngay cả khi công việc đó nhỏ nhoi và ít ỏi thế nào đi chăng nữa.
Cho dù cuộc đời chúng ta có ra gì đi nữa, cho dù việc làm chúng ta có tầm thường đến...
Đây là bài viết kimtinh phải nộp cho lớp Tiếng việt thực hành..gởi cho Phương Liên để
ngâm cứu nhé
Bông hoa nhỏ bé
Bông hoa nhỏ bé
Mùa hè năm ấy xem như dài vô tận, trời nóng như thiêu như đốt, cây cối khô cằn, đất đai nứt
nẻ như sau một cơ động đất lớn. Bầu trời như không có một gợn mây và cũng không có một
giọt mưa rơi, và ngay cả những giọt sương nho nhỏ của buổi sáng mát trời cũng không còn
nữa. Ruộng đồng tốt tươi với màu xanh rì thẳng cách cò bay trước kia, nay nay chỉ còn là
vùng đất nâu đen như sa mạc nắng cháy. Các loài súc vật lớn bé đều kiệt sức vì thiếu nước mà
chết dần chết mòn. Cả đến cây cổ thụ có rể ăn sâu vào lòng đất cũng trở nên vàng úa và trơ
trụi. Nạn hạn hán càng kéo dài, càng gây tai hoạ chết chóc cho mọi loài sinh vật trên mặt đất.
Các suối nước và các sông ngòi đều trở nên khô cằn cạn kiệt.
Giữa cảnh sa mạc điêu tàn đó nay chỉ còn một bông hoa nhỏ sống sót nhở một khe suối từ kẻ
đá còn đủ sức nhõ lên nó vài giọt nước mát. Sau cùng khe suối ấy cũng thất vọng thở than:
-Tất cả đều trở nên khô hạn và chờ chết. Thân phận tôi cũng hoàn toàn bất lực, vài giọt nước
của tôi đâu có nghĩa lý gì trước sa mạc nắng cháy đầy chết chóc như thế này!
Nghe được lời thở than của khe nước, một cây cổ thụ gần đó, trước khi ngã gục còn gắng
gượng khuyên bảo khe nước :
- Không ai dám mong đợi anh trả lại màu xanh tươi cho sa mạc đầy khô cằn, chết chóc nầy.
Nhiệm vụ của anh là tiếp tục nhõ những giọt nước để duy trì cuộc sống của bông hoa nhỏ bé
yếu ớt kia được thêm ngày nào hay ngày đó. Chỉ bấy nhiêu thôi, không còn gì hơn nữa!
Quý vị, các anh chị, các bạn thân mến, mỗi người trong chúng ta đều có trách nhiệm duy trì
sự sống còn của bông hoa nhỏ bé kia cho đến giọt nước cuối cùng của chúng ta. Bông hoa đó
có thể là một bệnh nhân, một người tàn tật, một cụ già, một đứa trẻ yếu đuối mà chúng ta có
trách nhiệm cần phải nâng đỡ, yêu thương, chăm sóc vỗ về. Bông hoa đó cũng có thể cũng có
thể công việc bình thường, nhỏ nhoi kín đáo mà không ai biết đến; nhưng lại rất có thể là một
đóng góp có nhiều ý nghĩa vào lợi ích chung.
Song tiếc thay, có lẽ nhiều lần chúng ta lãng quên điều đó, để rồi than vãn, tiếc xót những gì
chúng ta muốn làm, nhưng mà không có thể làm được. Nhưng thay vì tham lam muốn ôm
đùm quá nhiều việc, để rồi không làm trọn vẹn được việc gì, tốt hơn chúng ta hãy chu toàn
những gì có thể làm được, ngay cả khi công việc đó nhỏ nhoi và ít ỏi thế nào đi chăng nữa.
Cho dù cuộc đời chúng ta có ra gì đi nữa, cho dù việc làm chúng ta có tầm thường đến đâu đi
nữa, cho dù sinh lực chúng ta hạn hẹp khác nào một vài giọt nước, nhưng tất cả đều là hồng
ân Thiên Chúa. Chúng ta cần bíết quí trọng và sử dụng tất cả những năng lực khiêm nhường
đó mà làm cho tăng trưởng đời sống bản thân và bổ túc cho sự sống tha nhân.
Điều quan trọng là phải hành động ngay, là phải làm những gì với tới trong tầm tay của mình.
Giống như trên một bờ biển có hằng hà vô số các con sứa theo con sóng vào bờ mà không rút
kịp theo dòng nước trở về đại dương. Khi tất cả những con sứa vướng cạn này nằm chờ chết
vì không có nước, vì gió biển, vì ánh nắng mặt trời; thì có một em bé lăng xăng, chạy trên bờ
cát mang một vài con sứa, rồi chạy đến mé nước ném lại vào lòng biển. Cho dù nhiều người
cho rằng việc làm của em là vô nghĩa, vô ích, không đáng gì hết, không giống ai hết, nhưng
em vẫn vui, vẫn hăng hái mà làm, vì em biết nghĩ rằng, con nào được em ném lại xuống nước
thì là con đó sẽ được có cơ hội tiếp tục sống.
Chúng ta thường nghe nói rằng, người không đi thì sẽ không bao giờ đến đích. Thật vậy cho
dù bước đi đó thật ngắn như bước chân rùa bò đi nữa, nhưng chỉ có ai vững lòng bền chí tiến
Xin giới thiệu bài viết này của tôi cho các bạn - Trang 2
Xin giới thiệu bài viết này của tôi cho các bạn - Người đăng: Kim Tinh
5 Tài liệu rất hay! Được đăng lên bởi - 1 giờ trước Đúng là cái mình đang tìm. Rất hay và bổ ích. Cảm ơn bạn!
4 Vietnamese
Xin giới thiệu bài viết này của tôi cho các bạn 9 10 251