Ktl-icon-tai-lieu

Bàn về chữ thầy

Được đăng lên bởi Nguyễn Thị Ngọc Anh
Số trang: 3 trang   |   Lượt xem: 264 lần   |   Lượt tải: 0 lần
Bµn vÒ ch÷ thÇy
Nhân ngày 20 – 11 sắp tới, là một người dạy học trên 35 năm, tôi thử
mạnh dạn “ Bàn về chữ Thầy” rất mong quý thầy cô giáo đàm đạo bao gồm
khái niệm, vị trí, vai trò của người thầy xưa và nay.
Trước hết, về khái niệm chữ Thầy. Theo từ điển tiếng Việt thì Thầy có
nghĩa thứ nhất là người dạy học, nghĩa thứ hai là nhà hiền triết, nghĩa thứ
ba là người có tài đặc biệt, nghĩa thứ tư là chủ đối với tớ, nghĩa thứ năm là
người có địa vị trong xã hội hay học lực hạng trung, nghĩa thứ sáu là các
quan to dùng để gọi quan dưới quyền của mình, nghĩa thứ bảy là để gọi
những người làm một số nghề cần có học thức, nghĩa thứ tám là cha.
Theo đó, người làm nghề dạy học mang nghĩa thứ nhất trong 8 nghĩa trên,
nhưng nghĩa chung nhất của chữ Thầy là người có học thức, có địa vị nhất
định trong xã hội.
Thế thì vị trí, vai trò người thầy ngày xưa ra sao. Người Việt Nam ta từ
xưa đã rất quí trọng người Thầy. Từ khi biết cắp sách tới trường mấy ai
không thuộc, không khắc ghi lời răn dạy: “Không Thầy đố mày làm nên”,
“Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”. Người Thầy có vị trí, vai trò hết sức quan
trọng trong đời sống xã hội nói chung và trong chính cuộc đời mỗi con
người nói riêng. Chẳng thế mà Nho giáo đã sắp xếp, xác lập thứ bậc quan
hệ xã hội: “Quân – Sư – Phụ” (Vua – Thầy – Cha). Cha ông ta cũng nhắc
nhở con cháu ghi nhớ ơn nghĩa sâu đậm của những người có ảnh hưởng,
công lao trong cuộc đời mỗi người: Công cha, nghĩa mẹ, ơn Thầy. Và mỗi
năm, vào dịp Tết cổ truyền, người ta không thể quên: Mồng một tết Cha,
mồng hai tết Mẹ, mồng ba tết Thầy. Họ truyền nhau, nhắc nhở nhau: “
Muốn sang phải bắc cầu Kiều/ Muốn con hay chữ thì yêu lấy Thầy ”.
Từ xưa, nhân dân ta luôn luôn tôn vinh người Thầy giáo và quý trọng
nghề dạy học. Không phải ai cũng có thể làm được công việc đó bởi nó
yêu cầu cao không chỉ về tri thức mà còn cả đạo đức, phẩm hạnh. Thầy
không chỉ dạy chữ mà còn dạy “đạo” - Đạo làm người; thông qua dạy kiến
thức để giáo dục đạo đức cho con người. Thầy Khổng Tử xưa cũng giáo
dục học trò của mình bằng cách ấy và bao thế hệ học trò Nho gia đều vận
dụng cách ấy mà truyền tải “đạo” của mình. Vì thế, không phải ngẫu nhiên,
nhà trường xưa kia quy định học trò phải xưng "con" với Thầy. Học trò

(thậm chí cả phụ huynh) gặp Thầy phải khoanh tay trước ngực, thưa gửi
đúng lễ nghi, kể cả người Thầy đó không dạy mình. Để được Thầy nhận
dạy học, học trò cũng phải thực hiện nghi lễ “bái sư”, “nhập môn” (vái lạy
Thầy, xin được theo học đạo Thánh hiền). Nếu gia đình khá giả, mời Thầy...
Bµn vÒ ch÷ thÇy
Nhân ngày 20 – 11 sắp tới, là một người dạy học trên 35 năm, tôi thử
mạnh dạn “ Bàn về chữ Thầy” rất mong quý thầy cô giáo đàm đạo bao gồm
khái niệm, vị trí, vai trò của người thầy xưa và nay.
Trước hết, về khái niệm chữ Thầy. Theo t điển tiếng Việt thì Thầy có
nghĩa thứ nhất người dạy học, nghĩa thứ hai là nhà hiền triết, nghĩa thứ
ba là người có tài đặc biệt, nghĩa thứ tư là chủ đối với tớ, nghĩa thứ năm là
người có địa vị trong hội hay học lực hạng trung, nghĩa thứ sáu là các
quan to dùng để gọi quan dưới quyền của mình, nghĩa thứ bảy để gọi
những người làm một số nghề cần học thức, nghĩa thứ tám cha.
Theo đó, người m nghề dạy học mang nghĩa thứ nhất trong 8 nghĩa trên,
nhưng nghĩa chung nhất của chữ Thầy là người có học thức, có địa vị nhất
định trong xã hội.
Thế thì vị trí, vai trò người thầy ngày xưa ra sao. Người Việt Nam ta từ
xưa đã rất quí trọng người Thầy. Từ khi biết cắp sách tới trường mấy ai
không thuộc, không khắc ghi lời răn dạy: “Không Thầy đố mày làm nên”,
“Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”. Người Thầy vị trí, vai trò hết sức quan
trọng trong đời sống hội nói chung trong chính cuộc đời mỗi con
người nói riêng. Chẳng thế mà Nho giáo đã sắp xếp, xác lập thứ bậc quan
hệ hội: “Quân Sư Phụ” (Vua Thầy Cha). Cha ông ta cũng nhắc
nhở con cháu ghi nhớ ơn nghĩa sâu đậm của những người có ảnh hưởng,
công lao trong cuộc đời mỗi người: Công cha, nghĩa mẹ, ơn Thầy. Và mỗi
năm, vào dịp Tết cổ truyền, người ta không thể quên: Mồng một tết Cha,
mồng hai tết Mẹ, mồng ba tết Thầy. Họ truyền nhau, nhắc nhở nhau:
Muốn sang phải bắc cầu Kiều/ Muốn con hay chữ thì yêu lấy Thầy ”.
Từ xưa, nhân dân ta luôn luôn tôn vinh người Thầy giáo quý trọng
nghề dạy học. Không phải ai cũng thể làm được công việc đó bởi
yêu cầu cao không chỉ về tri thức còn cả đạo đức, phẩm hạnh. Thầy
không chỉ dạy chữ còn dạy đạo” - Đạo làm người; thông qua dạy kiến
thức để giáo dục đạo đức cho con người. Thầy Khổng Tử xưa cũng giáo
dục học t của mình bằng cách ấy và bao thế hệ học trò Nho gia đều vận
dụng cách ấy mà truyền tải “đạo” của mình. Vì thế, không phải ngẫu nhiên,
nhà trường xưa kia quy định học trò phải xưng "con" với Thầy. Học trò
Bàn về chữ thầy - Trang 2
Bàn về chữ thầy - Người đăng: Nguyễn Thị Ngọc Anh
5 Tài liệu rất hay! Được đăng lên bởi - 1 giờ trước Đúng là cái mình đang tìm. Rất hay và bổ ích. Cảm ơn bạn!
3 Vietnamese
Bàn về chữ thầy 9 10 524