Ktl-icon-tai-lieu

Tư tưởng cục bộ địa phương

Được đăng lên bởi phalelove93
Số trang: 2 trang   |   Lượt xem: 779 lần   |   Lượt tải: 2 lần
Đối diện tư tưởng cục bộ địa phương được coi là thách thức lớn nhất đối với cán bộ trẻ khi về công tác
tại các xã nghèo. Bởi trên thực tế, không ít cán bộ và người dân sở tại không ngại ngần bày tỏ: chả nhẽ
một xã mấy nghìn dân không chọn được cán bộ mà phải cử cán bộ từ đẩu đâu về? Nhận thức như vậy
nên đương nhiên, họ cũng không dễ thừa nhận trình độ, sự nhiệt huyết của người trẻ và cũng chẳng
quan tâm, giúp đỡ để người trẻ hoàn thành nhiệm vụ và từng bước trưởng thành.
Ngoài biểu hiện "coi thường người trẻ", "không chấp nhận người ngoại lai" như ví dụ trên, "bệnh" cục
bộ địa phương còn thể hiện ở thái độ không quan tâm đến lợi ích chung, chỉ nhăm nhăm tìm cách
mang lợi cho địa phương mình, cơ quan mình, dòng họ mình, cho dù việc làm đó không hợp lý. Nó
còn được thể hiện trong cách nghĩ "một người làm quan cả họ được nhờ". Khi dòng họ, địa phương có
người được "làm to" tìm mọi cách "chăm lo" cho họ hàng, dòng tộc, địa phương, làm ảnh hưởng
không tốt tới quyền, lợi ích chính đáng của số đông.
Đây là minh chứng rõ nhất cho thấy tư tưởng cục bộ địa phương ăn sâu, ngấm lâu trong tiềm thức, lời
nói và hành động của không ít cán bộ, thậm chí cả người dân ở vùng sâu, vùng xa. "Căn bệnh" này đã
được Đảng ta chỉ rõ trong Nghị quyết TƯ 4 (khóa XI) "Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng
hiện nay" đó là: "Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, trong đó có những đảng viên giữ vị trí
lãnh đạo, quản lý, kể cả một số cán bộ cấp cao, suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống với
những biểu hiện khác nhau... sa vào chủ nghĩa cá nhân ích kỷ... kèn cựa địa vị, cục bộ...".
Tác hại của tư tưởng cục bộ địa phương quá rõ, phạm vi nhỏ thì cản trở sự phát triển của một hoặc vài
cá nhân, phạm vi lớn thì ảnh hưởng đến lợi ích của quốc gia, dân tộc. Đã đến lúc cần những biện pháp
quyết liệt hơn để ngăn chặn tư tưởng cục bộ địa phương như, tăng cường luân chuyển cán bộ; bố trí
các chức danh chủ chốt cấp ủy, chính quyền không phải là người địa phương, đi kèm với đó là thường
xuyên giám sát, kiểm tra, phát hiện, xử lý nghiêm các biểu hiện cục bộ địa phương…
Tình trạng cục bộ, bè phái, địa phương chủ nghĩa được biểu hiện dưới hình thức: Một là, trong nhận
thức và hoạt động chỉ chú trọng tới lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm, đặt lợi ích địa phương trên lợi ích
quốc gia, lợi ích bộ phận trên lợi ích toàn cục. Hai là, lôi kéo dòng họ, gia đình, bạn bè vào trong cơ
quan, đơn vị tạo ra những ê-kíp làm việc kém chất lượng, hiệu quả; cô lập hoặc loại bỏ những người
có đức, có tài; th...
Đối diện tư tưởng cục bộ địa phương được coi là thách thức lớn nhất đối với cán bộ trẻ khi về công tác
tại các xã nghèo. Bởi trên thực tế, không ít cán bộ và người dân sở tại không ngại ngần bày tỏ: chả nhẽ
một xã mấy nghìn dân không chọn được cán bộ mà phải cử cán bộ từ đẩu đâu về? Nhận thức như vậy
nên đương nhiên, họ cũng không dễ thừa nhận trình độ, sự nhiệt huyết của người trẻ và cũng chẳng
quan tâm, giúp đỡ để người trẻ hoàn thành nhiệm vụ và từng bước trưởng thành.
Ngoài biểu hiện "coi thường người trẻ", "không chấp nhận người ngoại lai" như ví dụ trên, "bệnh" cục
bộ địa phương còn thể hiện ở thái độ không quan tâm đến lợi ích chung, chỉ nhăm nhăm tìm cách
mang lợi cho địa phương mình, cơ quan mình, dòng họ mình, cho dù việc làm đó không hợp lý. Nó
còn được thể hiện trong cách nghĩ "một người làm quan cả họ được nhờ". Khi dòng họ, địa phương có
người được "làm to" tìm mọi cách "chăm lo" cho họ hàng, dòng tộc, địa phương, làm ảnh hưởng
không tốt tới quyền, lợi ích chính đáng của số đông.
Đây là minh chứng rõ nhất cho thấy tư tưởng cục bộ địa phương ăn sâu, ngấm lâu trong tiềm thức, lời
nói và hành động của không ít cán bộ, thậm chí cả người dân ở vùng sâu, vùng xa. "Căn bệnh" này đã
được Đảng ta chỉ rõ trong Nghị quyết TƯ 4 (khóa XI) "Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng
hiện nay" đó là: "Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, trong đó có những đảng viên giữ vị trí
lãnh đạo, quản lý, kể cả một số cán bộ cấp cao, suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống với
những biểu hiện khác nhau... sa vào chủ nghĩa cá nhân ích kỷ... kèn cựa địa vị, cục bộ...".
Tác hại của tư tưởng cục bộ địa phương quá rõ, phạm vi nhỏ thì cản trở sự phát triển của một hoặc vài
cá nhân, phạm vi lớn thì ảnh hưởng đến lợi ích của quốc gia, dân tộc. Đã đến lúc cần những biện pháp
quyết liệt hơn để ngăn chặn tư tưởng cục bộ địa phương như, tăng cường luân chuyển cán bộ; bố trí
các chức danh chủ chốt cấp ủy, chính quyền không phải là người địa phương, đi kèm với đó là thường
xuyên giám sát, kiểm tra, phát hiện, xử lý nghiêm các biểu hiện cục bộ địa phương…
Tình trạng cục bộ, bè phái, địa phương chủ nghĩa được biểu hiện dưới hình thức: Một là, trong nhận
thức và hoạt động chỉ chú trọng tới lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm, đặt lợi ích địa phương trên lợi ích
quốc gia, lợi ích bộ phận trên lợi ích toàn cục. Hai là, lôi kéo dòng họ, gia đình, bạn bè vào trong cơ
quan, đơn vị tạo ra những ê-kíp làm việc kém chất lượng, hiệu quả; cô lập hoặc loại bỏ những người
có đức, có tài; thực hiện sai lệch chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước,
tạo ra một “công nghệ” để tham nhũng.
Trong bài học về xây dựng Đảng, Báo cáo chính trị tại Đại hội viết: “Trong Đảng, phải tăng cường sự
đoàn kết nhất trí, sự thống nhất ý chí và hành động, nêu cao tính tổ chức và tính kỷ luật, lời nói đi đôi
với việc làm.” Khi phân tích thực trạng, nguyên nhân của những hạn chế trong xây dựng Đảng, Đại
hội đã thẳng thắn chỉ rõ: “Mọi biểu hiện của chủ nghĩa cá nhân, đầu óc địa vị, tư lợi, chủ nghĩa địa
phương, chủ nghĩa cục bộ và bệnh quan liêu trong công tác cán bộ đều gây ra những hậu quả xấu đối
với việc thực hiện nhiệm vụ chính trị và sự đoàn kết trong Đảng;” “Tình trạng tập trung quan liêu, gia
trưởng, độc đoán, không tôn trọng ý kiến cấp dưới, không phát huy trí tuệ tập thể dẫn tới những quyết
định sai lầm, làm suy yếu sự đoàn kết trong Đảng;” “Có tình trạng thiếu nhất trí về một số quan điểm
và sự thiếu ăn khớp trong phong cách và quan hệ làm việc giữa một số cán bộ lãnh đạo các cấp.
Bệnh cục bộ, địa phương còn nặng. Do đặc điểm của quá trình cách mạng ở nước ta, đội ngũ cán bộ ở
mỗi miền, mỗi địa phương có sự hình thành và phát triển khác nhau; sự thông cảm và hiểu biết lẫn
nhau chưa đầy đủ. Kẻ thù và những phần tử xấu lợi dụng tình hình này để kích động, gây chia rẽ.”
Để khắc phục, sửa chữa những sai lầm, khuyết điểm trong xây dựng Đảng, trong lãnh đạo cách mạng,
Đại hội đã nêu rõ quyết tâm thực hiện đúng lời căn dặn của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong Di chúc của
Người về giữ gìn, củng cố và phát triển sự đoàn kết, nhất trí của Đảng. Với tinh thần như thế, Báo cáo
chính trị tại Đại hội đã nêu lên một loạt luận điểm quan trọng về đoàn kết trong Đảng. Cụ thể là:
Ở nước ta, để chống lại thiên nhiên, thú dữ, ý thức cộng đồng làng xã đã hình thành rất sớm. Con
người sống trong làng xã phải cố kết với nhau tạo thành sức mạnh tập thể,
lâu dần trở thành truyền thống văn hóa, sức sống của người Việt.
Tuy nhiên, mặt trái là nhiều khi người ta coi trọng nó đến mức thái quá, đặt tình cảm
gia đình, dòng họ, quê hương lên trên nguyên tắc, chế độ, chính sách, lấy đó làm
Tư tưởng cục bộ địa phương - Trang 2
Tư tưởng cục bộ địa phương - Người đăng: phalelove93
5 Tài liệu rất hay! Được đăng lên bởi - 1 giờ trước Đúng là cái mình đang tìm. Rất hay và bổ ích. Cảm ơn bạn!
2 Vietnamese
Tư tưởng cục bộ địa phương 9 10 563