Ktl-icon-tai-lieu

Nghìn lẻ một đêm - Chương 11: Chuyện kể của tu sĩ khổ hạnh thứ ba, con vua

Được đăng lên bởi bocau
Số trang: 26 trang   |   Lượt xem: 2630 lần   |   Lượt tải: 0 lần
Nghìn lẻ một đêm
Người Dịch: Vũ Liêm – Đoàn Doãn

Chương 11
CHUYỆN KỂ CỦA TU SĨ KHỔ HẠNH THỨ BA, CON VUA
“Thưa quý bà rất đáng kính, câu chuyện tôi kể đây hoàn toàn khác với những câu
chuyện bà đã nghe. Hai hoàng tử kể chuyện trước tôi đều mỗi người mất một con mắt
đơn thuần do hậu quả của số mệnh, còn tôi bị chột thì lại do chính lỗi lầm của mình, tự
mình gây nên tội, tự mình rước vạ vào thân như chuyện tôi kể hầu bà nghe sau đây:
“Tôi tên là Agib, con một quốc vương tên là Cassib. Sau khi phụ vương băng hà, tôi lên
nối ngôi và vẫn đóng đô tại nơi cha tôi đã trị vì. Kinh thành này toạ lạc trên bờ biển, có
một hải cảng vào loại đẹp nhất và an toàn nhất. Nó còn có một công xưởng khá lớn đủ
khả năng cung cấp thiết bị cho một trăm năm mươi chiến hạm luôn luôn sẵn sàng phục
vụ khi cần thiết. Ngoài ra còn trang bị cho năm chục thương thuyền vận tải hàng hoá và
cũng từng ấy những du thuyền nhỏ nhẹ để đi dạo và vui chơi trên mặt nước. Vương
quốc tôi còn có nhiều thành phố tráng lệ với vô vàn hải đảo lớn, hầu hết đều nằm trong
tầm nhìn của kinh đô.
Đầu tiên, tôi đi thăm các tỉnh. Sau đó tôi cho vũ trang hạm đội và đi tuần du các đảo để
động viên các thần dân của mình hăng hái làm tròn trách nhlệm. Trở về một thời gian,
tôi lại đi tuần du và những chuyến đi về ấy đã ho tôi hiểu biết về nghề hàng hải và thấy
yêu thích nó. Vì vậy tôi quyết định làm một chuyến đi thám hiểm xa ngoài những hòn
đảo của mình. Để thực hiện dự định đó tôi cho chuẩn bị mười chiếc tàu rồi giương
buồm khởi hành.
Bốn mươi ngày đầu thuận buồm xuôi gió nhưng đến đêm thứ bốn mươi mốt thì bị
ngược gió dữ dội và một cơn bão mạnh tưởng chừng muốn nhận chìm cả đoàn thuyền
chúng tôi. Tuy nhiên, lúc trời hửng sáng thì cũng là lúc gió cũng dịu dần, mây tan và
trời đẹp. Chúng tôi ghé vào một hòn đảo, đừng lại hai ngày để nghỉ ngơi lấy lại sức. Rồi
lại tiếp tục ra khơi. Sau mười hôm lênh đênh trên mặt biển, chúng tôi hy vọng nhìn thấy
đất liền vì cơn bão vừa qua đã làm tôi thay đổi ý định ra lệnh cho quay trở về. Tôi chợt
nhận thấy là người hoa tiêu bị lạc phương hướng không biết là tàu mình hiện đang ở

đâu. Tôi ra lệnh cho một thuỷ thủ leo lên đỉnh cột buồm cao nhất để thăm đò thì gã báo
cho biết là về phía phải và bên trái xa tít tận chân trời chỉ thấy mênh mông trời và biển.
Nhưng về phía trước mặt, phía mũi con tàu thấy có một mảng đen lớn.
Nghe thấy vậy, người hoa tiêu mặt biến sắc, một tay dứt khăn trên đầu ném xuống sàn
tàu, tay kia tự tát vào mặt mình và kêu to:
- Ôi! Bệ hạ, chúng ta nguy mất rồi...
Nghìn lẻ một đêm
Người Dịch: Vũ Liêm – Đoàn Doãn
Chương 11
CHUYỆN KỂ CỦA TU SĨ KHỔ HẠNH THỨ BA, CON VUA
“Thưa quý bà rất đáng kính, u chuyện i kể đây hoàn toàn khác với những u
chuyện đã nghe. Hai hoàng tử kể chuyện trước tôi đều mỗi người mất một con mắt
đơn thuần do hậu quả của số mệnh, còn i bị chột t lại do chính lỗi lầm của mình, t
mình gây nên tội, tự mình rước vvào thân như chuyện tôi kể hầu bà nghe sau đây:
“Tôi tên là Agib, con một quốc vương tên là Cassib. Sau khi ph vương ng hà, tôi lên
nối ngôi và vẫn đóng đô tại nơi cha i đã trị vì. Kinh thành này toạ lạc trên bờ biển,
một hải cảng vào loại đẹp nhất và an toàn nhất. còn một ng xưởng klớn đ
khả năng cung cấp thiết bị cho một trăm năm mươi chiến hạm luôn luôn sẵn sàng phục
vụ khi cần thiết. Ngoài ra còn trang bị cho năm chục thương thuyền vận tải hàng hoá và
cũng từng y những du thuyền nhỏ nhẹ để đi dạo vui chơi trên mặt nước. Vương
quốc tôi còn nhiều thành phố tráng lệ vi vô vàn hải đảo lớn, hầu hết đều nằm trong
tầm nhìn của kinh đô.
Đầu tiên, tôi đi thăm các tỉnh. Sau đó i cho trang hạm đội đi tuần du các đảo đ
động viên các thn n của mình hăng hái làm tròn trách nhlệm. Trở về một thời gian,
i lại đi tuần du và những chuyến đi về ấy đã ho tôi hiu biết về nghề hàng hải và thấy
yêu thích nó. vậy tôi quyết định m một chuyến đi thám hiểm xa ngoài những hòn
đảo của mình. Để thực hiện dự định đó i cho chuẩn bị mười chiếc tàu rồi giương
buồm khởi hành.
Bốn mươi ngày đầu thuận buồm xuôi gió nhưng đến đêm thứ bốn mươi mốt thì bị
ngược gió dữ dội một cơn bão mạnh tưởng chừng mun nhận chìm cả đoàn thuyền
chúng tôi. Tuy nhiên, lúc trời hửng sáng t cũng lúc gió cũng dịu dần, mây tan
trời đẹp. Chúng tôi ghé vào một hòn đảo, đừng lại hai ngày để nghỉ ngơi lấy lại sức. Rồi
lại tiếp tục ra khơi. Sau mười hôm lênh đênh trên mặt biển, chúng tôi hy vọng nhìn thấy
đất liền n bão vừa qua đã làm tôi thay đổi ý định ra lệnh cho quay trở về. Tôi chợt
nhận thấy người hoa tiêu bị lạc phương hướng không biết tàu mình hiện đang
Nghìn lẻ một đêm - Chương 11: Chuyện kể của tu sĩ khổ hạnh thứ ba, con vua - Trang 2
Để xem tài liệu đầy đủ. Xin vui lòng
Nghìn lẻ một đêm - Chương 11: Chuyện kể của tu sĩ khổ hạnh thứ ba, con vua - Người đăng: bocau
5 Tài liệu rất hay! Được đăng lên bởi - 1 giờ trước Đúng là cái mình đang tìm. Rất hay và bổ ích. Cảm ơn bạn!
26 Vietnamese
Nghìn lẻ một đêm - Chương 11: Chuyện kể của tu sĩ khổ hạnh thứ ba, con vua 9 10 54