Ktl-icon-tai-lieu

Phân tích bài thơ Đò Lèn Nguyễn Duy

Được đăng lên bởi binbin02
Số trang: 6 trang   |   Lượt xem: 430 lần   |   Lượt tải: 0 lần
 Phân tích bài thơ Đò Lèn Nguyễn Duy

 Nguyễn Duy viết bài thơ "Đò Lèn"
vào tháng 9 năm 1983, in trong tập
thơ "ánh trăng", xuất bản năm 1984.
Bài thơ có hai câu thơ bảy tiếng,
một câu thơ chín tiếng, còn lại 32 câu
thơ tám tiếng.Các dòng thơ nối
tiếp xuất hiện như giọng kể tâm tình.
Các địa danh thân thuộc của quê
hương thân yêu từng gắn bó với tâm
hồn của tác giả thời thơ bé, từng
in dấu chân, hơi thở, nhịp sống của bà
được nhắc lại xiết bao nỗi ân
tình: Đò Lèn, cống Na, chợ Bình Lâm,
chùa Trần, đền Cây Thị, đền Sòng,
Ba Trại,... Hình ảnh người bà nghèo
khổ, tần tảo, đôn hậu... được tái
hiện trong những vần thơ bình dị có
một sức ám ảnh và cuốn hút kì lạ.
Nguyễn Duy mồ côi mẹ, sống trong sự
chăm chút yêu thương của bà

ngoại, nên lời thơ mới chân thực và
cảm động như vậy. Càng về cuối,
giọng thơ càng bùi ngùi nhớ thương
bà.Hai khổ thơ đầu tác giả nhắc lại
những kỉ niệm tuổi thơ của một chú bé
nhà nghèo, thích chơi bời lêu
lổng, nghịch ngợm... chẳng kém ai: đi
câu cá ở cống Na, theo bà đi chợ
Bình Lâm, đi bắt chim sẻ ở vành tai
tượng Phật, cũng có "đôi khi ăn
trộm nhãn chùa Trần". Có những câu
thơ giản dị, bình dị như lời nói mà
gợi lên nhiều rung động về cái hồn
nhiên, ngộ nghĩnh của một cậu bé
nơi làng quê trước đây:"níu váy bà đi
chợ Bình Lâmbắt chim sẻ ở vành
tai tượng Phậtvà đôi khi ăn trộm nhãn
chùa Trần".Cũng đã từng "lên
chơi đền Cây Thị". Với đôi chân đất
của con nhà nghèo, vẫn háo hức
trong mùa lễ hội, vẫn "đi đêm xem lễ
đền Sòng". "Đền Sòng thiêng nhất
xứ Thanh" (Tản Đà), giáp giới với tỉnh
Ninh Bình thế mà chú bé vẫn lặn

 lội "chân đất đi đêm xem lễ đền
Sòng". Hoa huệ trắng, khói trầm, điệu
hát văn và bóng cô đồng "lảo đảo" đã
in sâu vào tâm hồn tuổi thơ của
Nguyễn Duy:"mùi huệ trắng quyện
khói trầm thơm lắmđiệu hát văn lảo
đảo bóng cô đồng".Từ láy "lảo đảo" là
cái thần của bức tranh về cô
đồng mà chúng ta thường nhìn thấy ở
một số lễ hội dân gian. Nguyễn
Duy thường nhắc đến hoa huệ với màu
trắng và mùi thơm bằng tất cả
sự thanh khiết của tâm hồn mình. Hoa
huệ trên bàn thờ mẹ:"Bần thần
hương huệ thơm đêmkhói nhang vẽ
nẻo đường lên niết bàn"(Ngồi
buồn nhớ mẹ ta xưa)Trong bài thơ "Đò
Lèn", ông cũng hai lần nhắc
đến:- mùi huệ trắng quyện khói trầm
thơm lắm...- cứ nghe thơm mùi
huệ trắng, hương trầm...Sức cuốn hút,
ám ảnh của bài thơ "Đò Lèn" là
ở hình tượng người bà. Đó là bà ngoại
của Nguyễn Duy. Ân hận, khẽ

trách mình vô tâm, vô tình: "Tôi đâu
biết bà tôi cơ cực thế". Nhà nghèo,
bà lặn lội "mò cua xúc tép" ở đồng
Quan để có tiền mua gạo...
Phân tích bài thơ Đò Lèn -
Nguyễn Duy
Nguyễn Duy viết bài thơ "Đò Lèn"
vào tháng 9 năm 1983, in trong tập
thơ "ánh trăng", xuất bản năm 1984.
Bài thơ có hai câu thơ bảy tiếng,
một câu thơ chín tiếng, còn lại 32 câu
thơ tám tiếng.Các dòng thơ nối
tiếp xuất hiện như giọng kể tâm tình.
Các địa danh thân thuộc của quê
hương thân yêu từng gắn bó với tâm
hồn của tác giả thời thơ bé, từng
in dấu chân, hơi thở, nhịp sống của bà
được nhắc lại xiết bao nỗi ân
tình: Đò Lèn, cống Na, chợ Bình Lâm,
chùa Trần, đền Cây Thị, đền Sòng,
Ba Trại,... Hình ảnh người bà nghèo
khổ, tần tảo, đôn hậu... được tái
hiện trong những vần thơ bình dị có
một sức ám ảnh và cuốn hút kì lạ.
Nguyễn Duy mồ côi mẹ, sống trong sự
chăm chút yêu thương của bà
Phân tích bài thơ Đò Lèn Nguyễn Duy - Trang 2
Để xem tài liệu đầy đủ. Xin vui lòng
Phân tích bài thơ Đò Lèn Nguyễn Duy - Người đăng: binbin02
5 Tài liệu rất hay! Được đăng lên bởi - 1 giờ trước Đúng là cái mình đang tìm. Rất hay và bổ ích. Cảm ơn bạn!
6 Vietnamese
Phân tích bài thơ Đò Lèn Nguyễn Duy 9 10 110