Ktl-icon-tai-lieu

Tín hiệu thẩm mĩ trong bài thơ Màu thời gian

Được đăng lên bởi vank8yb
Số trang: 14 trang   |   Lượt xem: 807 lần   |   Lượt tải: 0 lần
PHẦN MỞ ĐẦU
I. LÝ DO CHỌN ĐỀ TÀI

Ngôn ngữ là phương tiện đặc thù của văn học. Ngôn ngữ chính là điểm
tựa vững chắc để ngòi bút nhà thơ cùng với chiều sâu cảm xúc nâng đỡ đôi cánh
tư duy nghệ thuật bay bổng. Phân tích tác phẩm văn chương từ điểm nhìn tín
hiệu thẩm mĩ là một phương thức khách quan, chính xác. Cách tiếp cận này
tránh được bệnh tán tụng sáo mòn, thậm chí là dung tục hoá văn chương, hay sự
so le cảm xúc giữa người này và người khác. Do vậy, phát hiện tín hiệu thẩm mĩ
trong tác phẩm là con đường ngắn nhất đi đến tìm hiểu đặc trưng của phong
cách cũng như tác giả và tác phẩm văn học.
Đoàn Phú Tứ là một trong 6 cái tên nổi tiếng như Nguyễn Lương Ngọc,
Nguyễn Đỗ Cung, Nguyễn Xuân Khoát, Nguyễn Xuân Sanh, Phạm Văn Hạnh
thành lập nhóm Xuân Thu nhã tập vào năm 1942, với những tôn chỉ mục đích về
sáng tác văn học nghệ thuật đổi mới. Xuân Thu nhã tập tìm cách tháo gỡ những
bế tắc, từ cái “Tôi” quanh quẩn của đội ngũ văn học trẻ lúc đó, hướng tới cái
“Ta” gắn kết với cộng đồng và những số phận bên ngoài cần quan tâm. Bài
thơ Màu thời gian của Đoàn Phú Tứ, in trên báo Ngày nay, số tết 1940, được
coi là tiêu biểu cho sự đổi mới về cả hình thức lẫn nội dung, mà Xuân thu nhã
tập theo đuổi. Ngay sau đó, bài thơ được nhạc sĩ Nguyễn Xuân Khoát phổ nhạc
và ca khúc được phổ cập nhanh chóng trong giới trí thức học sinh, sinh viên.
Thậm chí, ba mươi năm sau, bài thơ vẫn được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc và
nổi tiếng qua nhiều giọng ca.
Trong bài cảm nhận về “Màu thời gian” của Đoàn Phú Tứ, Văn Giá đã mở
đầu bằng một câu: “Màu thời gian, ngoài Hoài Thanh- Hoài Chân ra, cho đến
nay cũng chưa có ai dám viết lời bình về nó.” Nguyễn Sơn cho rằng đó là một bài
thơ "không hiểu nổi", "nó thanh thoát, nó lâng lâng, như khi nhìn áng mây trôi, khi
ngắm dòng nước chảy… nó lung linh như một khúc nhạc thiều..., nó chập chờn như
một bóng Liêu Trai!" Nói như vậy để thấy được rằng, từ khi bài thơ này ra đời,
mọi người đều công nhận bài thơ hay, nhưng hay như thế nào thì không dễ gì
nói ra được, người đọc có cảm giác, linh cảm về những điều thầm kín nhà thơ
diễn tả nhưng không gọi được tên nó ra là gì? “Màu thời gian” là bài thơ tiêu
biểu mở đầu cho thơ tượng trưng hiện đại Việt Nam. Do đó “Màu thời gian” có
sức khơi gợi người đọc khát vọng kiếm tìm sự bí ẩn của thế giơi tâm linh, thế
giới con người đằng sau mỗi lời thơ, hình ảnh và từ ngữ. Nói cách khác, một bài
thơ mà không ai dám tự cho mình là đã hiểu, cả Hoài Thanh và Hoài Chân cũng
1

phải hạ bằng một câu "Trong thơ ta, có lẽ k...
PHẦN MỞ ĐẦU
I. LÝ DO CHỌN ĐỀ TÀI
Ngôn ngữ phương tiện đặc thù của văn học. Ngôn ngữ chính điểm
tựa vững chắc để ngòi bút nhà thơ cùng với chiều sâu cảm xúc nâng đỡ đôi cánh
duy nghệ thuật bay bổng. Phân tích tác phẩm văn chương từ điểm nn tín
hiệu thẩm một phương thức khách quan, chính xác. Cách tiếp cận này
tránh được bệnh tán tụng sáo mòn, thậm chí là dung tục hoá văn chương, hay sự
so le cảm xúc giữa người này và người khác. Do vậy, phát hiện tín hiệu thẩm mĩ
trong tác phẩm con đường ngắn nhất đi đến tìm hiểu đặc trưng của phong
cách cũng như tác giả và tác phẩm văn học.
Đoàn Phú Tứ là một trong 6i tên nổi tiếng như Nguyễn Lương Ngọc,
Nguyễn Đỗ Cung, Nguyễn Xuân Khoát, Nguyễn Xuân Sanh, Phạm Văn Hạnh
thành lập nhóm Xuân Thu nhã tập vào năm 1942, với những tôn chỉ mục đích về
sáng tác văn học nghệ thuật đổi mới. Xuân Thu nhã tập m cách tháo gỡ những
bế tắc, t cái “Tôi quanh quẩn của đội ngũ văn học trẻ lúc đó, hướng tới cái
“Ta” gắn kết với cộng đồng những số phận bên ngoài cần quan tâm. Bài
thơ Màu thời gian của Đoàn Phú Tứ, in trên báo Ngày nay, số tết 1940, được
coi tiêu biểu cho sự đổi mới về cả hình thức lẫn nội dung, mà Xuân thu nhã
tập theo đuổi. Ngay sau đó, bài thơ được nhạc Nguyễn Xuân Khoát phổ nhạc
ca khúc được ph cập nhanh chóng trong giới trí thức học sinh, sinh viên.
Thậm chí, ba mươi năm sau, bài thơ vẫn được nhạc Phạm Duy phổ nhạc
nổi tiếng qua nhiều giọng ca.
Trong bài cảm nhận về “Màu thời gian” của Đoàn Phú Tứ, Văn Gđã mở
đầu bằng một câu: “Màu thời gian, ngoài Hoài Thanh- Hoài Chân ra, cho đến
nay cũng chưa có ai dám viết lời bình về nó.” Nguyễn Sơn cho rng đó là mt bài
thơ "không hiu nổi", "nó thanh thoát, nó lâng lâng, như khi nhìn áng mây trôi, khi
ngm dòng nưc chy… nó lung linh như mt khúc nhc thiu..., nó chp chn như
mt bóng Liêu Trai!" Nói như vậy để thấy được rằng, từ khi bài thơ này ra đời,
mọi người đều công nhận i thơ hay, nhưng hay như thế nào thì không dễ
nói ra được, người đọc cảm giác, linh cảm về những điều thầm kín nhà thơ
diễn tả nhưng không gọi được tên ra gì? “Màu thời gian” bài thơ tiêu
biểu mở đầu cho thơ tượng trưng hiện đại Việt Nam. Do đó “Màu thời gian”
sức khơi gợi người đọc khát vọng kiếm tìm sự ẩn của thế giơi tâm linh, thế
giới con người đằng sau mỗi lời thơ, hình ảnh và từ ngữ. Nói cách khác, một bài
thơ mà không ai dám tcho mình là đã hiểu, cHoài Thanh và Hoài Chân ng
1
Tín hiệu thẩm mĩ trong bài thơ Màu thời gian - Trang 2
Để xem tài liệu đầy đủ. Xin vui lòng
Tín hiệu thẩm mĩ trong bài thơ Màu thời gian - Người đăng: vank8yb
5 Tài liệu rất hay! Được đăng lên bởi - 1 giờ trước Đúng là cái mình đang tìm. Rất hay và bổ ích. Cảm ơn bạn!
14 Vietnamese
Tín hiệu thẩm mĩ trong bài thơ Màu thời gian 9 10 356