Ktl-icon-tai-lieu

Văn 11

Được đăng lên bởi Dũng Văn Trần
Số trang: 3 trang   |   Lượt xem: 287 lần   |   Lượt tải: 0 lần
Trước cách mạng tháng tám, hồn thơ của Xuân Diệu hồn nhiên yêu đời, yêu
cuộc sống, say mê với cái đẹp, nhạy cảm với sự trôi chảy của thời gian. Nhưng
càng yêu say, Xuân Diệu càng sợ cuộc sống sợ tình yêu và vẻ đẹp sẽ bỏ mình và
bay đi mất. Chính vì thế mà ta thường gặp trong thơ ông những trạng thái hốt
hoảng, lo âu, yêu - sống một cách tham lam, cuống quýt, vồ vập. "Vội vàng" là
bài thơ tiêu biểu cho trạng thái cảm xúc ấy của Xuân Diệu.
Mở đầu bài thơ, Xuân Diệu dùng những từ ngữ có tính chất oai nghiêm, mệnh
lệnh.
"Tôi muốn tắt nắng đi"
"Tôi muốn buộc gió lại"
Những từ ngữ ấy thể hiện một cái tôi cá nhân đầy khao khát, khao khát đạt
quyền của tạo hóa, cưỡng lại quy luật của tự nhiên, những vận động của đất trời.
Bởi ông hiểu rằng, sắc thắm nào rồi cũng nhạt, hương nồng nào rồi cũng phai.
Xuân Diệu không muốn những vẻ đẹp tự nhiên của đất trời mất đi. Ông muốn
lưu giữ nó bên mình để được thưởng thức một cách trọn vẹn, mãi mãi.
Sau tâm trạng ấy là tiếng reo vui của nhà thơ. Trong cái nhìn của Xuân Diệu
sự sống quen thuộc quanh ta bỗng trở nên vô cùng hấp dẫn.
"Của ong bướm này đây tuần tháng mật
Này đây hoa của đồng nội xanh rì
Này đây lá của cành tơ phơ phất
Của yến anh này đây khúc tình si
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi
Mỗi sáng sớm thần vui hằng gõ cửa"
Cảnh thiên nhiên trong thơ Xuân Diệu hiện ra như một khu vườn ngập tràn
hương sắc thần tiên, như là ở một cõi nào xa lạ, chứ không phải là của cõi trời
trần tục này. Cũng vẫn là thiên nhiên non nước ngàn năm ấy thôi nhưng Xuân
Diệu phát hiện ra bao vẻ đẹp bất ngờ, đáng yêu đáng say đắm. Xuân Diệu đã
nhìn đời bằng cặp mắt "xanh non" , "biếc rờn"vui say, rộn ràng tận hưởng
những vẻ đẹp diệu kì mà trời đất đã ban cho mỗi cuộc đời, mỗi con người.
Những từ ngữ "này đây" san sát nhau đã phô diễn sự phong phú dường như bất
tận của thiên nhiên, đã bày ra một khu vườn địa đàng ngay giữa chốn trần gian một "thiên đàng trần thế".

Người ta nói tháng giêng đẹp, tháng giêng vui, còn Xuân Diệu lại
thấy "Tháng giêng ngon như một cặp môi gần". Văn học trung đại lấy thiên
nhiên làm chuẩn mực cho vẻ đẹp của con người. Còn Xuân Diệu thì lại lấy vẻ
đẹp của con người ở giữa tuổi xuân và tình yêu làm chuẩn mực cho cái đẹp. Thơ
xưa ngại nói đến những biểu tượng của các vị giác còn Xuân Diệu đã không
ngần ngại trộn lẫn và huy động tất cả mọi giác quan của mình để thưởng thức
được trọn vẹn những vẻ đẹp của thiên nhiên.
Đang vui say, Xuân Diệu bỗng chốc lại buồn ngay vì nhận ra một sự thật
nghiệt ngã.
"Xuân đang đến nghĩa là xu...
Trước cách mạng tháng tám, hồn t của Xuân Diệu hồn nhiên yêu đời, yêu
cuộc sống, say với i đẹp, nhạy cảm với strôi chảy của thời gian. Nhưng
càng yêu say, Xuân Diệu càng sợ cuộc sống sợ tình yêu và vẻ đẹp sẽ bỏ mình và
bay đi mất. Chính thế ta thường gặp trong thơ ông những trạng thái hốt
hoảng, lo âu, yêu - sống một ch tham lam, cuống quýt, vồ vập. "Vội vàng"
bài thơ tiêu biểu cho trạng thái cảm xúc ấy của Xuân Diệu.
Mở đầu bài thơ, Xuân Diệu dùng những từ ngữ có tính chất oai nghiêm, mệnh
lệnh.
"Tôi muốn tắt nắng đi"
"Tôi muốn buộc gió lại"
Những từ ngữ y thể hiện một cái tôi nhân đầy khao khát, khao khát đạt
quyền của tạo hóa, cưỡng lại quy luật của tự nhiên, những vận động của đất trời.
Bởi ông hiểu rằng, sắc thắm nào rồi cũng nhạt, ơng nồng nào rồi cũng phai.
Xuân Diệu không muốn những vẻ đẹp tự nhiên của đất trời mất đi. Ông muốn
lưu giữ nó bên mình để được thưởng thức một cách trọn vẹn, mãi mãi.
Sau tâm trạng ấy là tiếng reo vui của nhà thơ. Trong cái nhìn của Xuân Diệu
sự sống quen thuộc quanh ta bỗng trở nên vô cùng hấp dẫn.
"Của ong bướm này đây tuần tháng mật
Này đây hoa của đồng nội xanh rì
Này đây lá của cành tơ phơ phất
Của yến anh này đây khúc tình si
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi
Mỗi sáng sớm thần vui hằng gõ cửa"
Cảnh thiên nhiên trong thơ Xuân Diệu hiện ra như một khu vườn ngập tràn
hương sắc thần tiên, như một i nào xa lạ, chứ không phải là của cõi trời
trần tục này. Cũng vẫn thiên nhiên non nước ngàn năm ấy thôi nhưng Xuân
Diệu phát hiện ra bao vẻ đẹp bất ngờ, đáng yêu đáng say đắm. Xuân Diệu đã
nhìn đời bằng cặp mắt "xanh non" , "biếc rờn"vui say, rộn ràng tận hưởng
những vẻ đẹp diệu trời đất đã ban cho mỗi cuộc đời, mỗi con người.
Những từ ngữ "này đây" san sát nhau đã pdiễn s phong phú dường n bất
tận của thiên nhiên, đã bày ra một khu vườn địa đàng ngay giữa chốn trần gian -
một "thiên đàng trần thế".
Người ta nói tháng giêng đẹp, tháng giêng vui, còn Xuân Diệu lại
thấy "Tháng giêng ngon như một cặp môi gần". Văn học trung đại lấy thiên
nhiên làm chuẩn mực cho v đẹp của con người. Còn Xuân Diệu thì lại lấy vẻ
đẹp của con người ở giữa tuổi xuân và tình yêu làm chuẩn mực cho cái đẹp. T
xưa ngại i đến những biểu tượng của c v giác còn Xuân Diệu đã không
ngần ngại trộn lẫn huy động tất cả mọi giác quan của mình để thưởng thức
được trọn vẹn những vẻ đẹp của thiên nhiên.
Đang vui say, Xuân Diệu bỗng chốc lại buồn ngay vì nhận ra một s thật
nghiệt ngã.
"Xuân đang đến nghĩa là xuân đang qua
Văn 11 - Trang 2
Văn 11 - Người đăng: Dũng Văn Trần
5 Tài liệu rất hay! Được đăng lên bởi - 1 giờ trước Đúng là cái mình đang tìm. Rất hay và bổ ích. Cảm ơn bạn!
3 Vietnamese
Văn 11 9 10 905